âm nhạc

Chào mừng quý vị đến với website của bùi ngọc sơn

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Bài viết > Lưu giữ kỉ niệm >

ĐÂU RỒI NHỮNG ĐIỆU RU CON

 Tuổi thơ thật ngắn ngủi. Nhưng đó là bình minh của cuộc đời mà mỗi khi nhớ lại ai cũng bâng khuâng day dứt. Mỗi con người có một khoản trời riêng về nơi chôn rau cắt rốn. Nhưng có một điểm chung nhất là lời ru của mẹ. Qua bao thế hệ lời ru mãi mãi tươi nguyên, là nỗi lòng, là tiếng hát ngân nga của trái tim nguời mẹ truyền cho con. Dòng sữa ngọt ngào nuôi con lớn lên theo năm tháng lời ru thổi vào tâm hồn non dại của con những tình cảm tràn trề, những ước vọng dạt dào của người mang nặng đẻ đau.

            Ai mà không mềm lòng khi nghe văng vẳng lời ru trong xóm nhỏ : 

“ À ơi..... ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa...

            Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương...”

Tiếng ru đưa kẽo kẹt giữa đêm hè xào xạc ngọt cây... giọt sương rơi khẻ khàng trên lá ... và lời ru bồng bềnh của người mẹ nào đó sau lũy tre làng khiến cho mọi trái tim biết yêu thương đều thổn thức. Tiếng ru con như ru cả đất trời và thực ra là ru mọi cuộc đời. Tiếng ru nhẹ nhàng như sắc trời thu vời vợi cứ buông ra không lời lý giải nhưng sẽ buốt nhói và rớm máu trái tim những ai bội nghĩa bạc tình.

            Có những tiếng ru con nhưng thực ra để nhắn gữi thầm kín với người đời. Đứa trẻ trong nôi làm sao hiểu nỗi những lời ru sâu thẳm : “ Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội – người xa người tội lắm người ơi. – thà rằng không biết thì thôi – Biết rồi mỗi đứa mỗi nơi thêm buồn...”

Hoặc : “ Sông dài cá lội biệt tăm – Người thương có nghĩa trăm năm vẫn chờ...” Hay : “ Ngồi buồn nỏ biết trách ai – Trách con tằm kia bạc nghĩa không đoái hoài vườn dâu ...”

            Biết bao nhiêu lời ru nói về đạo lý, giáo dục lòng yêu thương hiếu thảo, lòng trung thực, sức mạnh và ý chí, có khi là sự đắng cay, chua xót xen lẫn những nỗi niềm xao xuyến cứ phản phất trong giấc ngủ của tuổi thơ và hằn sâu trong tâm tưởng của mọi lứa tuổi. Cội nguồn tâm hồn chính  là những điệu ru con với bao nỗi buồn vui của mẹ. Ai quên đi những lời ru mà mẹ đã mòn mỏi canh chày, rút ruột gởi gắm từ thuở lọt lòng thì tâm hồn sẽ trở thành khô cằn nếu không muốn nói là tàn nhẫn...

            Trước kia các cô gái trước khi khăn gói theo chồng đã biết hát những điệu ru con. Rồi phong tục hò hát, đối đáp giữa trai gái làng này làng khác những đêm trăng thanh cũng để lại tâm hồn những cô thôn nữ bao nỗi nhớ nhung vang vọng suốt cuộc đời. Và những nét đẹp đầy tính nhân văn ấy đã trở thành lời ru bên những vành nôi...

            Ngày có nhiều cô gái khi đã con bồng con mang nhưng không biết hát ru con bằng những lời ca dao ngọt ngào sâu lắng. Thay vào đó là những bài hát không phù hợp với nhịp đưa của làn nôi hay những bài ca não nề lạc lõng. Còn gì chán chường hơn khi chưa hiểu thế nào là làm mẹ mà đã vội sinh con, đã dấn thân vào hôn nhân. Những cô gái vừa bước sang tuổi thanh niên đã vội vàng làm mẹ thì làm sao tiếp được với những lời ru muôn thuở êm ái và giàu triết lý trong mỗi chữ, mỗi câu để hát ru con ? Hát ru con là tự bạch lòng mình và cũng tìm lại những nét đẹp của tâm hồn mình. Nếu không trãi qua một thời gian lăn lội với cuộc sống gập ghềnh để tìm trong vị mặn giọt mồ hôi sự bềnh vững của cuộc đời thì những gì vội vã ban đầu sẽ kéo theo dòng nước mắt tuổi hận không nguôi...Chứng kiến nhiều cô gái sớm chồng, mắn con, mới ở tuổi đôi mươi mà đã có  nỗi lo âu của bà mẹ và nét già ngấp nghé bên khóe mắt. Lời gắt gõng, cau có xen lẫn trong tiếng thở dài chán ngán thay cho lời ru. Những nét trẻ trung của thì con gái chưa kịp phô ra đã vội vàng lụi tàn trong lầm lụi, héo mòn. Thế mới biết, một thoáng đam mê để chịu cảnh “ Cá cắn câu biết đau mà gỡ...’

            Hãy đi vào những làng quê ngày nay, sẽ thấy vắng hẳn đi những điệu ru con trên môi người mẹ trẻ. Những câu ca dao long lanh đã trở thành tiếng hát đưa nôi từ ngàn xưa nay chỉ còn trên trang sách học trò. Một nét đẹp văn hóa đang vắng dần đối với những người mẹ thế hệ này. Nếu ai quan tâm sẽ thấy buồn nao lòng và không khỏi băn khoăn.

            Hôm nay dù đã trưởng thành, trãi qua bao nỗi truân chuyên của sóng gió cuộc đời nhưng lòng tôi vẫn cứ âm vang mãi lời ru của mẹ : “ Ra đi mẹ đã dặn lòng – Chanh chua chớ vội, ngọt bồng chớ ham...”

            Hãy để cho trẻ thơ thấm mãi lời ru bằng nhhững câu ca dao đân dã như nắng gió quê nhà, mộc mạc nhhư cánh cò, cánh vạc giữa hương đồng gió nội mênh mang và hồn nhiên như sắc núi, sắc mây nghiêng bóng xuống dòng sông trong vắt...


Nhắn tin cho tác giả
Bùi Ngọc Sơn @ 09:48 18/10/2010
Số lượt xem: 174
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến